xó̳т̳ ̳х̳ɑ̳:̳ ̳ѕ̳á̳п̳ɡ̳ ̳1̳5/̳3̳ ̳Μ̳ộ̳ƚ̳ ̳ո̳Һ̳ó̳ᴍ̳ ̳Ϲ̳α̳ ̳ƌ̳ᴏ̳à̳ո̳ ̳ᴄ̳ô̳п̳ɡ̳ ̳ɡ̳ɪ̳̳́ɑ̳ᴏ̳ ̳3̳5̳ ̳п̳ɡ̳ư̳ờ̳ɪ̳ ̳ƚ̳Һ̳.ɪ̳ệ̳ƚ̳ ̳ᴍ̳.̳ạ̳ո̳ɡ̳-2

Đ̼ứ̼c̼ ̼C̼h̼a̼ ̼J̼o̼s̼e̼p̼h̼ ̼M̼w̼o̼n̼g̼e̼l̼a̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼K̼i̼t̼u̼i̼ ̼t̼h̼ú̼c̼ ̼g̼i̼ụ̼c̼ ̼g̼i̼á̼o̼ ̼p̼h̼ậ̼n̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼n̼g̼à̼i̼ ̼t̼i̼ế̼p̼ ̼t̼ụ̼c̼ ̼c̼ầ̼u̼ ̼n̼g̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼í̼t̼ ̼n̼h̼ấ̼t̼ ̼3̼2̼ ̼n̼ạ̼n̼ ̼n̼h̼â̼n̼,̼ ̼b̼ị̼ ̼ƚ̼Һ̼Ꭵ̼ệ̼ƚ̼ ̼ᴍ̼ạ̼ո̼ɡ̼ ̼k̼h̼i̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼c̼h̼i̼ế̼c̼ ̼x̼e̼ ̼b̼u̼ý̼t̼ ̼c̼h̼ở̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼d̼à̼n̼ ̼h̼ợ̼p̼ ̼x̼ư̼ớ̼n̼g̼ ̼C̼ô̼n̼g̼ ̼G̼i̼á̼o̼ ̼l̼a̼o̼ ̼x̼u̼ố̼n̼g̼ ̼s̼ô̼n̼g̼ ̼E̼n̼z̼i̼u̼.̼

M̼ộ̼t̼ ̼n̼h̼ó̼m̼ ̼C̼a̼ ̼đ̼o̼à̼n̼ ̼ƚ̼Һ̼Ꭵ̼ệ̼ƚ̼ ̼ᴍ̼ạ̼ո̼ɡ̼ ̼s̼a̼u̼ ̼k̼h̼i̼ ̼x̼e̼ ̼b̼u̼ý̼t̼ ̼l̼a̼o̼ ̼x̼u̼ố̼n̼g̼ ̼d̼ò̼n̼g̼ ̼s̼ô̼n̼g̼

>̼C̼a̼ ̼đ̼o̼à̼n̼ ̼t̼ừ̼ ̼G̼i̼á̼o̼ ̼x̼ứ̼ ̼C̼h̼ú̼a̼ ̼C̼h̼i̼ê̼n̼ ̼L̼à̼n̼h̼ ̼ở̼ ̼M̼w̼i̼n̼g̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼t̼h̼u̼ê̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼c̼h̼i̼ế̼c̼ ̼x̼e̼ ̼b̼u̼ý̼t̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼c̼h̼ủ̼n̼g̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼g̼i̼á̼o̼ ̼p̼h̼ậ̼n̼ ̼đ̼ể̼ ̼c̼h̼ở̼ ̼c̼á̼c̼ ̼t̼h̼à̼n̼h̼ ̼v̼i̼ê̼n̼ ̼v̼à̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼t̼h̼â̼n̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼n̼ơ̼i̼ ̼l̼ặ̼p̼ ̼l̼ạ̼i̼ ̼l̼ờ̼i̼ ̼t̼h̼ề̼ ̼h̼ô̼n̼ ̼p̼h̼ố̼i̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼c̼ặ̼p̼ ̼v̼ợ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼g̼i̼à̼.̼ ̼M̼ộ̼t̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼m̼ấ̼t̼ ̼1̼1̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼.̼ ̼Í̼t̼ ̼n̼h̼ấ̼t̼ ̼3̼0̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼g̼i̼ả̼i̼ ̼c̼ứ̼u̼.̼

“̼T̼h̼ậ̼t̼ ̼đ̼á̼n̼g̼ ̼b̼u̼ồ̼n̼.̼ ̼M̼ọ̼i̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼b̼ị̼ ̼t̼à̼n̼ ̼p̼h̼á̼,̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼c̼h̼ú̼n̼g̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼h̼à̼n̼h̼ ̼t̼r̼ì̼n̼h̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼h̼ọ̼.̼ ̼C̼h̼ú̼n̼g̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼m̼u̼ố̼n̼ ̼h̼ọ̼ ̼c̼ó̼ ̼h̼y̼ ̼v̼ọ̼n̼g̼.̼ ̼C̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼b̼u̼ồ̼n̼ ̼n̼à̼y̼ ̼đ̼ã̼ ̼x̼ả̼y̼ ̼r̼a̼,̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼M̼ù̼a̼ ̼V̼ọ̼n̼g̼ ̼l̼à̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼m̼ù̼a̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼h̼y̼ ̼v̼ọ̼n̼g̼,̼”̼ ̼Đ̼ứ̼c̼ ̼C̼h̼a̼ ̼M̼w̼o̼n̼g̼e̼l̼a̼ ̼n̼ó̼i̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼C̼a̼t̼h̼o̼l̼i̼c̼ ̼N̼e̼w̼s̼ ̼S̼e̼r̼v̼i̼c̼e̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼c̼u̼ộ̼c̼ ̼p̼h̼ỏ̼n̼g̼ ̼v̼ấ̼n̼ ̼q̼u̼a̼ ̼đ̼i̼ệ̼n̼ ̼t̼h̼o̼ạ̼i̼.̼ ̼“̼M̼ọ̼i̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼l̼i̼ê̼n̼ ̼k̼ế̼t̼ ̼r̼ấ̼t̼ ̼t̼ố̼t̼.̼ ̼H̼ọ̼ ̼đ̼ã̼ ̼ở̼ ̼r̼ấ̼t̼ ̼g̼ầ̼n̼ ̼n̼h̼a̼u̼”̼.̼
>
̼N̼g̼u̼n̼i̼a̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼G̼i̼á̼o̼ ̼x̼ứ̼ ̼C̼h̼ú̼a̼ ̼C̼h̼i̼ê̼n̼ ̼L̼à̼n̼h̼ ̼b̼à̼y̼ ̼t̼ỏ̼ ̼s̼ự̼ ̼b̼à̼n̼g̼ ̼h̼o̼à̼n̼g̼ ̼v̼à̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼b̼u̼ồ̼n̼ ̼k̼h̼i̼ ̼c̼ó̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼c̼h̼ế̼t̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼k̼h̼i̼ ̼đ̼i̼ ̼t̼h̼a̼m̼ ̼d̼ự̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼s̼ự̼ ̼k̼i̼ệ̼n̼ ̼v̼u̼i̼ ̼m̼ừ̼n̼g̼ ̼n̼h̼ư̼ ̼t̼h̼ế̼.̼

>̼“̼D̼à̼n̼ ̼h̼ợ̼p̼ ̼x̼ư̼ớ̼n̼g̼ ̼đ̼ã̼ ̼h̼á̼t̼ ̼v̼à̼ ̼n̼h̼ả̼y̼ ̼m̼ú̼a̼ ̼t̼r̼ê̼n̼ ̼b̼ờ̼ ̼s̼ô̼n̼g̼ ̼đ̼ể̼ ̼s̼ẵ̼n̼ ̼s̼à̼n̼g̼ ̼c̼h̼o̼ ̼l̼ễ̼ ̼c̼ư̼ớ̼i̼.̼ ̼M̼ộ̼t̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼s̼a̼u̼,̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼s̼ố̼ ̼h̼ọ̼ ̼đ̼ã̼ ̼c̼h̼ế̼t̼.̼ ̼Đ̼ó̼ ̼l̼à̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼r̼ấ̼t̼ ̼k̼h̼ó̼ ̼k̼h̼ă̼n̼ ̼c̼h̼o̼ ̼c̼ộ̼n̼g̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼”̼,̼ ̼Đ̼ứ̼c̼ ̼C̼h̼a̼ ̼M̼w̼o̼n̼g̼e̼l̼a̼ ̼c̼h̼o̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼n̼h̼à̼ ̼t̼h̼ờ̼ ̼đ̼ã̼ ̼c̼ử̼ ̼c̼á̼c̼ ̼đ̼ộ̼i̼ ̼h̼ỗ̼ ̼t̼r̼ợ̼ ̼t̼â̼m̼ ̼l̼ý̼ ̼x̼ã̼ ̼h̼ộ̼i̼ ̼c̼h̼o̼ ̼c̼á̼c̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼v̼à̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼k̼ế̼ ̼h̼o̼ạ̼c̼h̼ ̼c̼h̼o̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼t̼h̼á̼n̼h̼ ̼l̼ễ̼ ̼t̼ư̼ở̼n̼g̼ ̼n̼i̼ệ̼m̼ ̼c̼á̼c̼ ̼n̼ạ̼n̼ ̼n̼h̼â̼n̼.̼

“̼H̼ọ̼ ̼đ̼ã̼ ̼h̼ứ̼a̼ ̼s̼ẽ̼ ̼x̼â̼y̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼c̼â̼y̼ ̼c̼ầ̼u̼ ̼t̼r̼ê̼n̼ ̼c̼o̼n̼ ̼s̼ô̼n̼g̼ ̼n̼à̼y̼,̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼n̼g̼h̼ĩ̼ ̼h̼ọ̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼t̼ậ̼p̼ ̼t̼r̼u̼n̼g̼ ̼v̼à̼o̼ ̼t̼ấ̼t̼ ̼c̼ả̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼c̼â̼y̼ ̼c̼ầ̼u̼ ̼k̼h̼á̼c̼,̼ ̼ở̼ ̼đ̼â̼y̼ ̼v̼à̼ ̼x̼a̼ ̼h̼ơ̼n̼ ̼n̼ữ̼a̼,̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼n̼ơ̼i̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼ó̼ ̼c̼ầ̼u̼,̼”̼ ̼Đ̼ứ̼c̼ ̼c̼h̼a̼ ̼n̼ó̼i̼.̼
̼C̼h̼i̼ế̼c̼ ̼x̼e̼ ̼b̼u̼ý̼t̼,̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼s̼ứ̼c̼ ̼c̼h̼ứ̼a̼ ̼5̼1̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼,̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼c̼h̼o̼ ̼l̼à̼ ̼q̼u̼á̼ ̼t̼ả̼i̼ ̼s̼a̼u̼ ̼k̼h̼i̼ ̼c̼ó̼ ̼t̼h̼ê̼m̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼n̼h̼ả̼y̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼k̼h̼i̼ ̼n̼ó̼ ̼b̼ắ̼t̼ ̼đ̼ầ̼u̼ ̼b̼ă̼n̼g̼ ̼q̼u̼a̼ ̼c̼o̼n̼ ̼s̼ô̼n̼g̼ ̼k̼h̼i̼ ̼n̼ư̼ớ̼c̼ ̼d̼â̼n̼g̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼c̼a̼o̼ ̼k̼h̼i̼ế̼n̼ ̼t̼à̼i̼ ̼x̼ế̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼p̼h̼â̼n̼ ̼b̼i̼ệ̼t̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼c̼h̼ỗ̼ ̼n̼à̼o̼ ̼l̼à̼ ̼s̼ô̼n̼g̼,̼ ̼c̼h̼ỗ̼ ̼n̼à̼o̼ ̼l̼à̼ ̼c̼ầ̼u̼.̼

̼T̼ổ̼n̼g̼ ̼t̼h̼ố̼n̼g̼ ̼U̼h̼u̼r̼u̼ ̼K̼e̼n̼y̼a̼t̼t̼a̼ ̼đ̼ã̼ ̼g̼ử̼i̼ ̼l̼ờ̼i̼ ̼c̼h̼i̼a̼ ̼b̼u̼ồ̼n̼ ̼t̼ớ̼i̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼c̼á̼c̼ ̼n̼ạ̼n̼ ̼n̼h̼â̼n̼ ̼v̼à̼ ̼k̼ê̼u̼ ̼g̼ọ̼i̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼d̼â̼n̼ ̼K̼e̼n̼y̼a̼ ̼t̼r̼á̼n̼h̼ ̼b̼ă̼n̼g̼ ̼q̼u̼a̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼c̼â̼y̼ ̼c̼ầ̼u̼ ̼b̼ị̼ ̼n̼g̼ậ̼p̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼m̼ù̼a̼ ̼m̼ư̼a̼.̼

Xem thêm: Nằm trong bệnh viện, nghiến răng chịu từng cơn đau hành hạ, bà Hạnh vẫn không hay biết có nỗi đau gấp trăm ngàn lần ấy là vợ chồng con trai và cháu đã không thoát khỏi thảm họa cháy nhà đêm đó…

Người mẹ thoát chết trong đám cháy vẫn chưa biết các con và cháu đã tử vong

Người phụ nữ đáng thương trong hoàn cảnh bi đát ấy là bà Triệu Thị Hạnh (SN 1954, phường Điện Biên, thành phố Thanh Hóa, tỉnh Thanh Hóa).

Xót xa người mẹ nằm viện, không biết con cháu đã qua đời trong biển lửa - 1
Vụ hỏa hoạn trong đêm 27/12 khiến vợ chồng con trai và cháu nội bà Hạnh tử vong.

Đã hơn 2 tháng trôi qua sau thảm họa kinh hoàng ập xuống gia đình, bà Hạnh vẫn chưa hay biết rằng, nạn nhân duy nhất thoát khỏi đám cháy ngày hôm đó chỉ có mình bà. Ngọn lửa oan nghiệt đã cướp đi vợ chồng con trai duy nhất (đều 23 tuổi) và cháu nội 13 tháng tuổi của bà.

Lúc lực lượng Cảnh sát phòng cháy chữa cháy phá cửa tiếp cận bên trong, chỉ kịp cứu bà ra ngoài trong tình trạng bị bỏng khắp cơ thể.

Xót xa người mẹ nằm viện, không biết con cháu đã qua đời trong biển lửa - 2
Bà Hạnh hoảng hốt mỗi lần nhớ về vụ cháy.

Sau khi sơ cứu ở Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thanh Hóa, bà Hạnh được chuyển ra Bệnh viện Bỏng Quốc gia và hiện đã được đưa trở về Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thanh Hóa tiếp tục điều trị. Da mặt tái xanh, từng mảng cháy trên cơ thể bà Hạnh vẫn chưa thể lành, bà không dám cử động vì chỉ cần cựa mình thôi, bà đau đớn đến từng thớ da thịt.

Còn lơ mơ sau những ngày hôn mê, trải qua nhiều cuộc phẫu thuật, những giây phút “thập tử nhất sinh”, thế nhưng nỗi sợ về ngọn lửa đêm hôm đó vẫn khiến bà không khỏi bàng hoàng, run lên lẩy bẩy khi ký ức bất chợt đến trong trí nhớ. Nỗi sợ ấy vẫn ám ảnh trong những giấc mơ hằng đêm khiến cứ chợp mắt bà lại hoảng hốt rồi òa khóc.

Xót xa người mẹ nằm viện, không biết con cháu đã qua đời trong biển lửa - 3
Ngọn lửa kinh hoàng đã cướp đi vợ chồng con trai và cháu nội của bà Hạnh, còn bà thì dù thoát khỏi tử thần nhưng khắp cơ thể đều bị cháy.

Ngày nào bà cũng hướng mắt ra phía cửa chờ con và cháu đến, thế nhưng nỗi chờ đợi ấy đã trở thành vô vọng. Không thể thốt nên lời, cũng không biết phải chia sẻ với ai, chỉ có những giọt nước mắt xót xa ứa ra lấp đầy hốc mắt trũng sâu.

Người ta vẫn nói dối bà do dịch bệnh nên vợ chồng con trai và cháu ở xa chưa thể về, bà Hạnh không còn nhớ, ngày định mệnh ấy, khi ngọn lửa bùng phát trong đêm, bà và các con đang ngủ trong nhà.

Xót xa người mẹ nằm viện, không biết con cháu đã qua đời trong biển lửa - 4
Những vết thương phải mất rất nhiều thời gian mới có thể hồi phục.

“Chị tôi không có chồng, ở tuổi ngoài 40 mới xin một đứa con để nương tựa lúc về già. Vậy mà, tai họa ập xuống, đã cướp đi tất cả của chị ấy. Chúng tôi chưa biết phải nói với chị thế nào về sự thật đau đớn này. Ngày nào chị ấy cũng trông mong các con vào thăm nhưng rồi lại buồn bã khóc khi hết ngày vẫn chẳng thấy chúng đâu. Ai cũng sợ nếu biết sự thật ấy, chị tôi sẽ hóa điên mất”, bà Đào Thị Lanh, em dâu của bà Hạnh tâm sự.
“Sức cùng lực kiệt rồi, anh em chúng tôi cũng chưa biết phải làm sao!”
Bà Lanh nghẹn ngào cho biết, hoàn cảnh khó khăn nên lúc khỏe bà Hạnh không mua bảo hiểm y tế. Lúc gặp nạn, suốt gần 2 tháng trời nằm viện, chữa trị không có bảo hiểm nên chi phí tốn kém vô cùng.

Xót xa người mẹ nằm viện, không biết con cháu đã qua đời trong biển lửa - 5
Căn nhà xơ xác sau khi bị lửa thiêu cháy.

“Tiền chữa trị từ đó đến nay, tiền thuê người chăm sóc, rồi tiền làm ma chay cho các cháu đến giờ hơn 400 triệu đồng rồi. Lúc còn sống, các con của chị có gửi tiết kiệm được 200 triệu đồng; phường và các đoàn thể, các nhà hảo tâm ủng hộ được gần 100 triệu đồng, số tiền đó giờ đã cạn kiệt. Bây giờ, chúng tôi cũng không biết phải xoay xở ra sao cho những ngày điều trị sắp tới của chị ấy”, bà Lanh tâm sự.

Trong căn nhà rộng hơn 50m2 cháy đen, tan hoang là 3 di ảnh được đặt ngay ngắn khiến ai chứng kiến cũng nhói lòng. Căn nhà ấy là tài sản duy nhất mà giờ đây bà Hạnh có thế bấu víu nhưng éo le thay, căn nhà được bố mẹ thừa kế cho bà và em trai, do diện tích chỉ 50m2 không đủ để tách sổ nên không thể bán để trang trải cho những ngày tới.

Xót xa người mẹ nằm viện, không biết con cháu đã qua đời trong biển lửa - 6
Trong căn nhà chật chội ấy, 3 di ảnh thờ đặt giữa nhà đến đau lòng.

“Nhà bị cháy tan nát cả, lại chật chội, bán không được, thuê cũng không ai dám thuê ở. Bây giờ chúng tôi sức cùng lực kiệt chẳng biết phải làm sao. Đưa chị về nhà thì không đành mà để chị nằm lại bệnh viện không biết phải xoay xở đâu ra tiền”, bà Lanh xót xa.

Bác sĩ Lê Đình Mạnh, Khoa Quốc tế, Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thanh Hóa cho biết: “Sau khi trải qua quá trình phẫu thuật cấy ghép tại Viện bỏng, hiện các vết bỏng tạm khô nhưng để hồi phục cần quá trình dài và đòi hỏi phải được chăm sóc, dinh dưỡng tốt.

Do bệnh nhân nằm lâu nên các khớp đã cứng, không đi lại được, vận động khó khăn, hiện không thể tự phục vụ bản thân mà phải có người hỗ trợ. Bệnh nhân cần thời gian tập phục hồi chức năng. Dự kiến sẽ phải nằm lại đây lâu dài và chi phí cũng rất tốn kém, bệnh nhân hiện đã có bảo hiểm cũng chỉ đỡ phần nào, tuy nhiên còn thuốc men bên ngoài, dinh dưỡng chăm sóc, phục hồi chức năng… khoảng 1 triệu đồng/ngày”.

Xót xa người mẹ nằm viện, không biết con cháu đã qua đời trong biển lửa - 7
Dù hành trình chữa bệnh còn dài thế nhưng không có chồng cũng chẳng còn con, anh em cũng khánh kiệt, bà không còn biết bấu víu vào đâu…

Theo ông Lê Đình Mão, Chủ tịch UBND phường Điện Biên, sau khi sự việc đau lòng của gia đình bà Hạnh xảy ra, phường cũng đã kêu gọi các đoàn thể ủng hộ và trao đến gia đình bà Hạnh gần 100 triệu đồng.

“Hiện nay, bà Hạnh còn căn nhà nhưng do là tài sản thừa kế của bà và em trai trong khi đó diện tích quá bé không đủ để tách sổ nên dù khó khăn, bà Hạnh cũng không thể bán căn nhà đó được. Để có thể có kinh phí chữa trị lâu dài và ổn định cuộc sống, bà Hạnh rất cần sự chung tay giúp đỡ của mọi người”, ông Mão chia sẻ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.