K̲ɪɴʜ ʜОÀɴ𝖦 C̲h̲i̲ều̲ 2̲9̲-0̲4̲: Đa̲n̲g̲ đi̲ l̲àm̲ đồn̲g̲ Ѕ.éт ᴆ.áпһ ᴄ.һ.ế.т ɪ́т пһấт 5̲0̲ ᴠà 1̲0̲0̲ пɡườɪ Ьị тһươ.пɡ

K̲ɪɴʜ ʜОÀɴ𝖦 C̲h̲i̲ều̲ 2̲9̲-0̲4̲: Đa̲n̲g̲ đi̲ l̲àm̲ đồn̲g̲ Ѕ.éт ᴆ.áпһ ᴄ.һ.ế.т ɪ́т пһấт 5̲0̲ ᴠà 1̲0̲0̲ пɡườɪ Ьị тһươ.пɡ ” T̲r̲o̲n̲g̲ đó c̲ó 1̲5̲ t̲r̲ẻ n̲h̲ỏ b̲ị c̲h̲ế.t̲ T̲ại̲ C̲h̲ỗ ” тɑпɡ тһươпɡ Ьɑᴏ тгùᴍ ᴋһắρ ʟàпɡ զᴜê пɡһèᴏ

Ƭh̲e̲o̲ V̲O̲A̲, s̲a̲u̲ g̲ần̲ m̲ột̲ t̲u̲ần̲ n̲ắn̲g̲ n̲ón̲g̲ n̲h̲ư t̲h̲i̲êu̲ đốt̲ ở Ɓa̲n̲g̲l̲a̲d̲e̲s̲h̲, g̲i̲ôn̲g̲ b̲ão̲ h̲ôm̲ 2̲9̲-0̲4̲ x̲ảy̲ r̲ɑ t̲ại̲ 1̲4̲ h̲u̲y̲ện̲ ở n̲ước̲ n̲ày̲. B̲ão̲ g̲ây̲ r̲ɑ s̲ét̲, l̲àm̲ ít̲ n̲h̲ất̲ ɪ́т пһấт 5̲0̲ ᴠà 1̲0̲0̲ пɡườɪ Ьị тһươ.пɡ ” T̲r̲o̲n̲g̲ đó c̲ó 1̲5̲ t̲r̲ẻ n̲h̲ỏ b̲ị c̲h̲ế.t̲ T̲ại̲ C̲h̲ỗ ”

Mưa lớn giúp xoa dịu nắng nóng, nhưng cũng mang theo giông bão sấm sét chết người ở Bangladesh. (Ảnh: AP).

M̲ưa̲ l̲ớn̲ g̲i̲úp̲ x̲o̲a̲ d̲ịu̲ n̲ắn̲g̲ n̲ón̲g̲, n̲h̲ưn̲g̲ c̲ũn̲g̲ m̲a̲n̲g̲ t̲h̲e̲o̲ g̲i̲ôn̲g̲ b̲ão̲ s̲ấm̲ s̲ét̲ c̲h̲ết̲ n̲g̲ười̲ ở B̲a̲n̲g̲l̲a̲d̲e̲s̲h̲. (Ản̲h̲: A̲P̲).

Ѕét̲ đán̲h̲ c̲ũn̲g̲ l̲àm̲ h̲àn̲g̲ c̲h̲ục̲ n̲g̲ười̲ b̲ị t̲h̲ươn̲g̲ t̲r̲o̲n̲g̲ v̲òn̲g̲ h̲ɑi̲ n̲g̲ày̲. H̲ầu̲ h̲ết̲ n̲g̲ười̲ t̲h̲i̲ệt̲ m̲ạn̲g̲ h̲o̲ặc̲ Ƅị t̲h̲ươn̲g̲ t̲r̲ên̲ k̲h̲ắp̲ đất̲ n̲ước̲ đa̲n̲g̲ l̲àm̲ v̲i̲ệc̲ t̲r̲ên̲ đồn̲g̲ h̲ɑy̲ ở v̲ùn̲g̲ đất̲ t̲r̲ốn̲g̲ k̲h̲i̲ b̲ị s̲ét̲ đán̲h̲, c̲ản̲h̲ s̲át̲ c̲h̲o̲ Ƅi̲ết̲.

N̲h̲ữn̲g̲ c̲ái̲ c̲h̲ết̲ d̲o̲ s̲ét̲ đán̲h̲ t̲h̲ườn̲g̲ x̲ảу r̲a̲ v̲ào̲ m̲ùa̲ t̲r̲ước̲ k̲h̲i̲ g̲i̲ó m̲ùa̲ đến̲, t̲h̲ườn̲g̲ t̲ừ t̲h̲án̲g̲ Ƅa̲ t̲ới̲ t̲h̲án̲g̲ n̲ăm̲, ở v̲ùn̲g̲ n̲ôn̲g̲ t̲h̲ôn̲, n̲ơi̲ n̲g̲ười̲ d̲ân̲ t̲h̲ườn̲g̲ l̲àm̲ v̲i̲ệc̲ Ƅên̲ n̲g̲o̲ài̲.

Rơi nước mắt cảnh tang lễ gia đình có 4 người tử vong trong vụ cháy ở Quảng Ngãi - Báo Người lao động

A̲b̲u̲l̲ H̲o̲s̲s̲a̲i̲n̲, s̲ĩ q̲u̲ɑn̲ c̲ản̲h̲ s̲át̲ h̲u̲y̲ện̲ P̲a̲b̲n̲a̲, c̲h̲o̲ h̲a̲y̲ 8̲ n̲g̲ười̲ ở r̲i̲ên̲g̲ h̲u̲уện̲ n̲ày̲ b̲ị s̲ét̲ đán̲h̲, v̲à s̲ố n̲g̲ười̲ c̲h̲ết̲ t̲r̲o̲n̲g̲ k̲h̲o̲ản̲g̲ t̲h̲ời̲ g̲i̲ɑn̲ n̲g̲ắn̲ “k̲h̲i̲ến̲ r̲ất̲ n̲h̲i̲ều̲ n̲g̲ười̲ h̲o̲ản̲g̲ s̲ợ”.

Ɲăm̲ n̲g̲o̲ái̲, 5̲1̲ n̲g̲ười̲ c̲h̲ết̲ v̲ì b̲ị s̲ét̲ đán̲h̲ ở Ɓa̲n̲g̲l̲a̲d̲e̲s̲h̲. N̲h̲ưn̲g̲ đã c̲ó 9̲0̲ n̲g̲ười̲ c̲h̲ết̲, t̲r̲o̲n̲g̲ đó c̲ó 5̲6̲ n̲g̲ười̲ c̲h̲ết̲ t̲r̲o̲n̲g̲ h̲ɑi̲ n̲g̲ày̲, d̲o̲ s̲ét̲ đán̲h̲ k̲ể t̲ừ t̲h̲án̲g̲ b̲a̲ n̲ăm̲ n̲ɑy̲.

Hải Lăng trắng trời khăn tang tiễn 13 di ảnh ngày Yết Tổ

N̲g̲u̲ồn̲ b̲ài̲ v̲i̲ết̲: T̲h̲e̲o̲ V̲n̲E̲x̲p̲r̲e̲s̲s̲

N̲ếu̲ x̲ảy̲ r̲a̲ l̲ỗi̲ v̲ới̲ b̲ài̲ v̲i̲ết̲ S̲ét̲ đán̲h̲ c̲h̲ết̲ 5̲6̲ n̲g̲ười̲ B̲a̲n̲g̲l̲a̲d̲e̲s̲h̲, h̲o̲ặc̲ n̲ội̲ d̲u̲n̲g̲ c̲h̲ưa̲ c̲h̲ín̲h̲ x̲ác̲, v̲u̲i̲ l̲òn̲g̲ l̲i̲ên̲ h̲ệ v̲ới̲ c̲h̲ún̲g̲ t̲ôi̲ để c̲h̲ún̲g̲ t̲ôi̲ c̲h̲ỉn̲h̲ s̲ửa̲ l̲ại̲. Ít̲ n̲h̲ất̲ 5̲6̲ n̲g̲ười̲ c̲h̲ết̲ t̲r̲o̲n̲g̲ v̲òn̲g̲ h̲a̲i̲ n̲g̲ày̲ d̲o̲ b̲ị s̲ét̲ đán̲h̲ ở B̲a̲n̲g̲l̲a̲d̲e̲s̲h̲, g̲ây̲ h̲o̲ản̲g̲ s̲ợ t̲r̲o̲n̲g̲ d̲ân̲ c̲h̲ún̲g̲. T̲h̲e̲o̲ V̲O̲A̲, s̲a̲u̲ g̲ần̲ m̲ột̲ t̲u̲ần̲ n̲ắn̲g̲ n̲ón̲g̲ n̲h̲ư t̲h̲i̲êu̲ đốt̲ ở…Ấn̲ Độ N̲h̲i̲ều̲ n̲ạn̲ n̲h̲ân̲ đa̲n̲g̲ c̲h̲ụp̲ ản̲h̲ t̲ự s̲ướn̲g̲ ở m̲ột̲ d̲i̲ t̲íc̲h̲ l̲ịc̲h̲ s̲ử n̲ổi̲ t̲i̲ến̲g̲ n̲ằm̲ t̲r̲o̲n̲g̲ s̲ố 7̲6̲ n̲g̲ười̲ t̲h̲i̲ệt̲ m̲ạn̲g̲ d̲o̲ s̲ét̲ đán̲h̲ t̲r̲o̲n̲g̲ n̲h̲ữn̲g̲ n̲g̲ày̲ đầu̲ t̲i̲ên̲ c̲ủa̲ m̲ùa̲ m̲ưa̲ b̲ão̲.

Lực lượng cứu hộ và ứng phó thảm họa thiên tai bang Rajasthan đang tìm kiếm nạn nhân bị sét đánh bên một tháp canh của Pháo đài Amber ngày 12/7/2021. Ảnh: AP

L̲ực̲ l̲ượn̲g̲ c̲ứu̲ h̲ộ v̲à ứn̲g̲ p̲h̲ó t̲h̲ảm̲ h̲ọa̲ t̲h̲i̲ên̲ t̲a̲i̲ b̲a̲n̲g̲ R̲a̲j̲a̲s̲t̲h̲a̲n̲ đa̲n̲g̲ t̲ìm̲ k̲i̲ếm̲ n̲ạn̲ n̲h̲ân̲ b̲ị s̲ét̲ đán̲h̲ b̲ên̲ m̲ột̲ t̲h̲áp̲ c̲a̲n̲h̲ c̲ủa̲ P̲h̲áo̲ đài̲ A̲m̲b̲e̲r̲ n̲g̲ày̲ 1̲2̲/7̲/2̲0̲2̲1̲. Ản̲h̲: A̲P̲

T̲h̲e̲o̲ c̲ác̲ c̲h̲u̲y̲ên̲ g̲i̲a̲ t̲h̲ời̲ t̲i̲ết̲, h̲i̲ện̲ t̲ượn̲g̲ g̲i̲ó m̲ùa̲ h̲a̲y̲ m̲ưa̲ đầu̲ m̲ùa̲ l̲à y̲ếu̲ t̲ố q̲u̲a̲n̲ t̲r̲ọn̲g̲ để b̲ổ s̲u̲n̲g̲ n̲g̲u̲ồn̲ c̲u̲n̲g̲ c̲ấp̲ n̲ước̲ ở N̲a̲m̲ Á, t̲u̲y̲ n̲h̲i̲ên̲ n̲ó c̲ũn̲g̲ t̲h̲ườn̲g̲ x̲u̲y̲ên̲ g̲ây̲ r̲a̲ t̲h̲i̲ên̲ t̲a̲i̲ c̲h̲ết̲ c̲h̲óc̲ v̲à t̲àn̲ p̲h̲á t̲r̲ên̲ d̲i̲ện̲ r̲ộn̲g̲ k̲h̲ắp̲ k̲h̲u̲ v̲ực̲ h̲àn̲g̲ n̲ăm̲. C̲ác̲ q̲u̲a̲n̲ c̲h̲ức̲ c̲h̲o̲ b̲i̲ết̲, s̲ự c̲ố v̲ừa̲ x̲ảy̲ r̲a̲ h̲ôm̲ q̲u̲a̲ t̲ại̲ m̲i̲ền̲ b̲ắc̲ Ấn̲ Độ- n̲ơi̲ t̲a̲i̲ n̲ạn̲ c̲h̲ết̲ n̲g̲ười̲ d̲o̲ s̲ấm̲ s̲ét̲ k̲h̲á t̲h̲ườn̲g̲ x̲u̲y̲ên̲ n̲h̲ưn̲g̲ đặc̲ b̲i̲ệt̲ n̲g̲u̲y̲ h̲i̲ểm̲ t̲r̲o̲n̲g̲ m̲ùa̲ m̲ưa̲ b̲ão̲ h̲àn̲g̲ n̲ăm̲, t̲ừ t̲h̲án̲g̲ 6̲ đến̲ t̲h̲án̲g̲ 9̲. N̲g̲u̲y̲ên̲ n̲h̲ân̲ l̲à d̲o̲ n̲ăn̲g̲ l̲ượn̲g̲ t̲íc̲h̲ t̲ụ s̲a̲u̲ m̲ột̲ t̲h̲ời̲ g̲i̲a̲n̲ d̲ài̲ n̲ắn̲g̲ n̲ón̲g̲ c̲ủa̲ m̲ùa̲ h̲è t̲r̲ên̲ k̲h̲ắp̲ c̲ác̲ v̲ùn̲g̲ đồn̲g̲ b̲ằn̲g̲ ở p̲h̲ía̲ b̲ắc̲ q̲u̲ốc̲ g̲i̲a̲ N̲a̲m̲ Á r̲ộn̲g̲ l̲ớn̲.

Hình ảnh đau nhói tại Lương Điền: Xe đưa đám tang này quay về, xe khác lại tiến về nghĩa trang

M̲ột̲ q̲u̲a̲n̲ c̲h̲ức̲ c̲ủa̲ C̲ục̲ T̲h̲ảm̲ h̲ọa̲ b̲a̲n̲g̲ R̲a̲j̲a̲s̲t̲h̲a̲n̲ c̲h̲o̲ b̲i̲ết̲, t̲r̲o̲n̲g̲ s̲ố 7̲6̲ n̲g̲ười̲ x̲ấu̲ s̲ố t̲h̲i̲ệt̲ m̲ạn̲g̲ c̲ó ít̲ n̲h̲ất̲ 2̲3̲ n̲g̲ười̲ ở b̲a̲n̲g̲ R̲a̲j̲a̲s̲t̲h̲a̲n̲ p̲h̲ần̲ l̲ớn̲ l̲à s̲a̲ m̲ạc̲, b̲a̲o̲ g̲ồm̲ c̲ả g̲ần̲ c̲h̲ục̲ n̲g̲ười̲ d̲ân̲ h̲i̲ếu̲ k̲ỳ đa̲n̲g̲ d̲ùn̲g̲ đi̲ện̲ t̲h̲o̲ại̲ d̲i̲ độn̲g̲ c̲h̲ụp̲ ản̲h̲ t̲ự s̲ướn̲g̲ v̲à l̲i̲v̲e̲s̲t̲r̲e̲a̲m̲ m̲ột̲ c̲ơn̲ b̲ão̲ đa̲n̲g̲ b̲ăn̲g̲ q̲u̲a̲ t̲h̲àn̲h̲ p̲h̲ố J̲a̲i̲p̲u̲r̲. S̲ố n̲g̲ười̲ n̲ày̲ đã t̲r̲èo̲ l̲ên̲ k̲h̲u̲ v̲ực̲ c̲ác̲ t̲h̲áp̲ c̲a̲n̲h̲ ở g̲ần̲ P̲h̲áo̲ đài̲ A̲m̲e̲r̲ n̲ổi̲ t̲i̲ến̲g̲ t̲ừ t̲h̲ế k̲ỷ 1̲2̲ để g̲i̲ải̲ k̲h̲u̲ây̲.

“M̲ọi̲ n̲g̲ười̲ v̲ẫn̲ c̲ố n̲án̲ l̲ại̲ ở đó g̲i̲ữa̲ t̲r̲ời̲ m̲ưa̲. H̲ọ t̲ụ t̲ập̲ t̲r̲o̲n̲g̲ c̲ác̲ t̲òa̲ t̲h̲áp̲ k̲h̲i̲ m̲ưa̲ t̲o̲. H̲i̲ện̲ m̲ột̲ s̲ố n̲g̲ười̲ b̲ị t̲h̲ươn̲g̲ v̲ẫn̲ đa̲n̲g̲ b̲ất̲ t̲ỉn̲h̲ n̲h̲ân̲ s̲ự c̲ùn̲g̲ n̲h̲i̲ều̲ n̲g̲ười̲ k̲h̲ác̲ đa̲n̲g̲ t̲r̲o̲n̲g̲ t̲r̲ạn̲g̲ t̲h̲ái̲ h̲o̲ản̲g̲ l̲o̲ạn̲ v̲à đa̲u̲ đớn̲ t̲ột̲ độ”, ôn̲g̲ S̲a̲u̲r̲a̲b̲h̲ T̲i̲w̲a̲r̲i̲, c̲ản̲h̲ s̲át̲ t̲r̲ưởn̲g̲ t̲h̲àn̲h̲ p̲h̲ố J̲a̲i̲p̲u̲r̲ n̲ói̲ t̲h̲êm̲.

Một tia sét đánh trên bầu trời ở thành phố Jaipur hôm 11 tháng 7 năm 2021. Ảnh: Getty

M̲ột̲ t̲i̲a̲ s̲ét̲ đán̲h̲ t̲r̲ên̲ b̲ầu̲ t̲r̲ời̲ ở t̲h̲àn̲h̲ p̲h̲ố J̲a̲i̲p̲u̲r̲ h̲ôm̲ 1̲1̲ t̲h̲án̲g̲ 7̲ n̲ăm̲ 2̲0̲2̲1̲. Ản̲h̲: G̲e̲t̲t̲y̲

Ôn̲g̲ T̲i̲w̲a̲r̲i̲ c̲h̲o̲ b̲i̲ết̲ c̲ó t̲ới̲ 3̲0̲ n̲g̲ười̲ t̲ụ t̲ập̲ v̲u̲i̲ c̲h̲ơi̲ ở t̲r̲ên̲ c̲ác̲ t̲òa̲ t̲h̲áp̲ k̲h̲i̲ s̲ét̲ đán̲h̲. H̲i̲ện̲ c̲ác̲ đội̲ c̲ấp̲ c̲ứu̲ v̲ẫn̲ đa̲n̲g̲ k̲i̲ểm̲ t̲r̲a̲ x̲e̲m̲ c̲ó n̲ạn̲ n̲h̲ân̲ n̲ào̲ b̲ị r̲ơi̲ x̲u̲ốn̲g̲ h̲ào̲ s̲âu̲ b̲ên̲ d̲ưới̲ h̲a̲y̲ k̲h̲ôn̲g̲. T̲h̲e̲o̲ t̲r̲u̲y̲ền̲ t̲h̲ôn̲g̲ địa̲ p̲h̲ươn̲g̲, h̲àn̲g̲ n̲ăm̲ c̲ó t̲ới̲ v̲ài̲ c̲h̲ục̲ n̲g̲h̲ìn̲ k̲h̲ác̲h̲ d̲u̲ l̲ịc̲h̲ đến̲ t̲h̲ăm̲ c̲ụm̲ P̲h̲áo̲ đài̲ A̲m̲e̲r̲ h̲a̲y̲ c̲òn̲ g̲ọi̲ l̲à P̲h̲áo̲ đài̲ H̲ổ p̲h̲ác̲h̲ c̲ó t̲ừ t̲h̲ời̲ T̲r̲u̲n̲g̲ c̲ổ, n̲ằm̲ t̲r̲ên̲ đỉn̲h̲ m̲ột̲ q̲u̲ả đồi̲ ở n̲g̲o̲ại̲ ô t̲h̲àn̲h̲ p̲h̲ố J̲a̲i̲p̲u̲r̲. M̲ấy̲ n̲g̲ày̲ v̲ừa̲ q̲u̲a̲, s̲a̲u̲ n̲h̲i̲ều̲ t̲u̲ần̲ n̲ắn̲g̲ n̲ón̲g̲ g̲a̲y̲ g̲ắt̲, n̲g̲ười̲ d̲ân̲ địa̲ p̲h̲ươn̲g̲ đã đổ x̲ô đến̲ đây̲ để h̲ón̲g̲ m̲át̲ v̲à “h̲ưởn̲g̲ v̲i̲e̲w̲” t̲o̲àn̲ c̲ản̲h̲ t̲h̲àn̲h̲ p̲h̲ố d̲u̲ l̲ịc̲h̲ J̲a̲i̲p̲u̲r̲.

Hải Lăng trắng trời khăn tang tiễn 13 di ảnh ngày Yết Tổ

T̲r̲ước̲ đó t̲ại̲ b̲a̲n̲g̲ l̲án̲g̲ g̲i̲ền̲g̲ U̲t̲t̲a̲r̲ P̲r̲a̲d̲e̲s̲h̲, c̲ũn̲g̲ c̲ó ít̲ n̲h̲ất̲ 4̲2̲ n̲g̲ười̲ t̲h̲i̲ệt̲ m̲ạn̲g̲ t̲r̲o̲n̲g̲ c̲ác̲ v̲ụ s̲ét̲ đán̲h̲ v̲ào̲ h̲a̲i̲ n̲g̲ày̲ c̲u̲ối̲ t̲u̲ần̲ t̲h̲ứ B̲ảy̲ v̲à C̲h̲ủ n̲h̲ật̲. T̲u̲y̲ n̲h̲i̲ên̲ h̲i̲ện̲ g̲i̲ới̲ c̲h̲ức̲ b̲a̲n̲g̲ n̲ày̲ c̲h̲ưa̲ t̲h̲ôn̲g̲ t̲i̲n̲ c̲h̲i̲ t̲i̲ết̲ v̲ề địa̲ đi̲ểm̲ v̲à t̲ìn̲h̲ h̲u̲ốn̲g̲ d̲ẫn̲ đến̲ t̲a̲i̲ n̲ạn̲ c̲h̲ết̲ n̲g̲ười̲. C̲ùn̲g̲ t̲h̲ời̲ đi̲ểm̲ 1̲1̲ n̲g̲ười̲ d̲ân̲ ở b̲a̲n̲g̲ m̲i̲ền̲ t̲r̲u̲n̲g̲ M̲a̲d̲h̲y̲a̲ P̲r̲a̲d̲e̲s̲h̲ c̲ũn̲g̲ t̲ử n̲ạn̲ d̲o̲ s̲ét̲ đán̲h̲ v̲à h̲i̲ện̲ m̲ới̲ x̲ác̲ địn̲h̲ được̲ n̲g̲u̲y̲ên̲ n̲h̲ân̲ c̲ó h̲a̲i̲ n̲g̲ười̲ t̲r̲o̲n̲g̲ s̲ố t̲r̲ên̲ đa̲n̲g̲ d̲ắt̲ l̲ạc̲ đà v̲à c̲ừu̲ đi̲ c̲h̲ăn̲, k̲h̲i̲ h̲ọ đa̲n̲g̲ t̲r̲ú ẩn̲ d̲ưới̲ g̲ốc̲ c̲ây̲ t̲h̲ì b̲ị s̲ét̲ đán̲h̲ t̲r̲ún̲g̲.

Lực lượng cứu hộ bang Rajasthan đang tìm kiếm nạn nhân bị sét đánh hôm 12/7/2021. Ảnh: AP

L̲ực̲ l̲ượn̲g̲ c̲ứu̲ h̲ộ b̲a̲n̲g̲ R̲a̲j̲a̲s̲t̲h̲a̲n̲ đa̲n̲g̲ t̲ìm̲ k̲i̲ếm̲ n̲ạn̲ n̲h̲ân̲ b̲ị s̲ét̲ đán̲h̲ h̲ôm̲ 1̲2̲/7̲/2̲0̲2̲1̲. Ản̲h̲: A̲P̲

T̲h̲e̲o̲ B̲B̲C̲, h̲i̲ện̲ T̲h̲ủ h̲i̲ến̲ h̲a̲i̲ b̲a̲n̲g̲ U̲t̲t̲a̲r̲ P̲r̲a̲d̲e̲s̲h̲ v̲à R̲a̲j̲a̲s̲t̲h̲a̲n̲ c̲ùn̲g̲ v̲ới̲ T̲h̲ủ t̲ướn̲g̲ Ấn̲ Độ N̲a̲r̲e̲n̲d̲r̲a̲ M̲o̲d̲i̲ đã t̲h̲ôn̲g̲ b̲áo̲ b̲ồi̲ t̲h̲ườn̲g̲ c̲h̲o̲ c̲ác̲ g̲i̲a̲ đìn̲h̲ n̲ạn̲ n̲h̲ân̲ b̲ị s̲ét̲ đán̲h̲ c̲h̲ết̲.

H̲ồi̲ t̲h̲án̲g̲ t̲r̲ước̲, 2̲7̲ n̲g̲ười̲ t̲h̲i̲ệt̲ m̲ạn̲g̲ v̲à 4̲ h̲àn̲h̲ k̲h̲ác̲h̲ t̲r̲ên̲ m̲ột̲ c̲h̲u̲y̲ến̲ b̲a̲y̲ đã p̲h̲ải̲ n̲h̲ập̲ v̲i̲ện̲ s̲a̲u̲ k̲h̲i̲ x̲ảy̲ r̲a̲ s̲ự c̲ố n̲g̲h̲i̲êm̲ t̲r̲ọn̲g̲ t̲r̲o̲n̲g̲ m̲ột̲ t̲r̲ận̲ b̲ão̲ đầu̲ m̲ùa̲ ở b̲a̲n̲g̲ T̲ây̲ B̲e̲n̲g̲a̲l̲. X̲a̲ h̲ơn̲ v̲ào̲ t̲h̲án̲g̲ 6̲ n̲ăm̲ n̲g̲o̲ái̲, Ấn̲ Độ c̲ũn̲g̲ g̲h̲i̲ n̲h̲ận̲ 1̲0̲0̲ n̲g̲ười̲ đã c̲h̲ết̲ v̲ì s̲ấm̲ s̲ét̲ ở h̲a̲i̲ b̲a̲n̲g̲ U̲t̲t̲a̲r̲ P̲r̲a̲d̲e̲s̲h̲ v̲à R̲a̲j̲a̲s̲t̲h̲a̲n̲. C̲òn̲ t̲r̲o̲n̲g̲ n̲ăm̲ 2̲0̲1̲9̲, q̲u̲ốc̲ g̲i̲a̲ N̲a̲m̲ Á c̲ũn̲g̲ c̲ó t̲ới̲ g̲ần̲ 2̲.9̲0̲0̲ n̲g̲ười̲ t̲h̲i̲ệt̲ m̲ạn̲g̲ d̲o̲ s̲ét̲ đán̲h̲.

Xem thêm: Lỡ rời khỏi vòng tay mẹ vài phút, đứa trẻ 4 tuổi đã có một cuộc đời hoàn toàn khác.

Đứa trẻ 4 tuổi lạc mẹ ở ga tàu

Vào một buổi tối trong khoảng năm 1979 – 1980, anh Nguyễn Văn Sáng nhớ lại khi đó mình độ 4 tuổi, cùng mẹ và một người em tên Hường đi tàu về quê ngoại.

Quãng đường này khá dài, phải mất nửa ngày đi xe, rồi tiếp tục đi tàu một ngày một đêm mới tới. Anh nhớ có những lần về quê, ba mẹ con ngủ lại ga một đêm rồi sáng hôm sau mới đi tiếp.

Lần đó, khi tàu dừng thì ba mẹ con xuống ga ăn tối. Trong ký ức xa thẳm, anh Sáng nhớ khi đó mẹ đã gửi mình cho một người nào đó ở quán, rồi chạy lên tàu lấy chiếc túi. Sợ lạc mẹ nên anh Sáng chạy theo.

Anh Sáng (tức Hùng), đi lạc năm 4 tuổi.

“Tôi chạy theo, ngày đó không có điện như bây giờ mà chỉ dùng đèn bão nên mọi thứ tối lờ mờ. Tôi không biết mình có chạy đúng lên tàu đó hay tàu khác nữa. Lối lên tàu rất cao nên tôi không bước nổi, chỉ đứng đó khóc. Một người phụ nữ đã nhấc tôi lên tàu và dỗ: “Lên đây cô cho ăn bánh”. Sau đó tôi vẫn khóc thì cô bảo: “Về nhà cô, cô nuôi”.

Một lúc sau thì tàu chạy, tới ga Bắc Giang họ đưa tôi vào chỗ trạm trưởng ở đó và nói lên loa nhưng không có tín hiệu gì. Ở đó khoảng 1 tháng thì có một ông đến làm thủ tục xin tôi về cho người dì, tức là mẹ nuôi của tôi bây giờ, sống ở Chí Linh, Hải Dương”, anh Sáng kể.

Cái tên Nguyễn Văn Sáng là tên do mẹ nuôi đặt cho anh. Mẹ nuôi của anh Sáng bị khiếm thị. Anh ở cùng bà ngoại và mẹ nuôi đến năm 15 tuổi thì bà mất, anh một mình nuôi mẹ. Năm 22 tuổi, anh Sáng kết hôn và hiện đã có 2 đứa con, đứa lớn là con trai năm nay đã 19 tuổi và đứa nhỏ là gái hiện 14 tuổi.

Vì ở quê không có công việc nên anh Sáng sang Angola làm việc. Anh làm việc trong rừng, công việc khá vất vả, sóng yếu nên khi thời gian dài không liên lạc được với gia đình.

Anh chực khóc khi kể lại những điều đã xảy ra với mình.

Chương trình Như chưa hề có cuộc chia ly đã giúp anh Sáng tìm được một gia đình có thể là ruột thịt của anh. Nhưng vì không liên lạc được nên họ đã phải chờ suốt 3 năm, đợi anh Sáng về nước.

Ôm mặt khóc khi biết tin về mẹ

Anh Phạm Văn Hường (sống ở Lạng Giang, Bắc Giang) cũng đăng ký tìm anh trai là Phạm Văn Hùng, thất lạc tại ga Kép, trong khoảng năm 1980 – 1981. Kể về câu chuyện thất lạc người anh trai, anh Hường rơm rớm nước mắt: “Trước đây bố mẹ tôi đi làm công nhân, gặp và cưới ở Quảng Ninh. Bố tôi là người Hoa. Năm 1979, bố trở về nước, chỉ có ba mẹ con.

Ngày đó tôi được 1-2 tuổi, hai anh em đi từ Quảng Ninh về đến ga Kép. Tôi khóc quá nên mẹ bảo anh ở lại trông cái vali, còn bà xuống mua bánh cho tôi. Lúc bà lên thì tàu cũng đã chạy, và anh thì đã bị dắt đi rồi.

Anh Hường là em trai của anh Hùng.

Từng nghĩ mẹ không đi tìm mình, đến khi biết tin về mẹ, anh Sáng ôm mặt khóc.

Khi tôi lớn lên khoảng 4-5 tuổi thì thấy ở nhà có hai cái cặp lồng. Mẹ nói cặp lồng này để đựng cơm cho hai anh em đi nhà trẻ, một cái ghi tên Hùng, một cái ghi tên Hường. Lúc đó tôi mới biết mình có một người anh và mẹ cũng kể lại cho tôi nghe câu chuyện anh bị thất lạc”.

Thời điểm chương trình Như chưa hề có cuộc chia ly thông báo rằng tìm thấy một gia đình có nhiều điểm tương đồng với câu chuyện của mình, anh Sáng có hỏi: “Nếu người chương trình tìm được là mẹ của tôi thật, thì tại sao mẹ lại không đi tìm tôi?”.

Anh Sáng, anh Hường ôm chặt lấy nhau, cái ôm sau gần 40 năm xa cách.

Anh Sáng được gặp lại cậu, mợ, em trai và may mắn là mẹ của anh còn sống.

Giải thích cho anh Sáng nghe, anh Hường xúc động: “Mẹ đã đi tìm anh hết sức của bà. Mẹ đi tìm nhiều lần, nghe theo người ta giới thiệu xuống cả Yên Dũng (Bắc Giang) để tìm. Năm 1990, mẹ nhờ cậu lên Đài tiếng nói Việt Nam để tìm người. Năm 1997 vì thương nhớ anh quá nên mẹ bị đột quỵ, lúc còn tỉnh táo, bà viết chữ xuống tấm ván ở chum gạo là: “Hãy đi tìm anh Hùng Khi nào mẹ mất thì đưa mẹ vào chùa Hàm Long. Sau đó, các con nhà cậu phát hiện ra mẹ uống thuốc sâu tự tử. Nhưng may mắn là mẹ qua khỏi, bà vẫn còn sống nhưng rất yếu”.

Và kết quả, anh Sáng chính là anh Hùng. Khi nghe em trai kể về mẹ, anh Hùng ôm mặt khóc nức nở. Sau gần 40 năm xa cách, đứa trẻ đi lạc đã được đoàn tụ với gia đình, được trong vòng tay của máu mủ, ruột thịt. Trong hàng nghìn cuộc đoàn tụ khác, anh Hùng vẫn may mắn hơn rất nhiều khi còn có cơ hội gặp lại người đã sinh ra mình.

Nguồn: Như chưa hề có cuộc chia ly

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.