3 năm nằ.m tr.ên m.ộ cậ.u ch.ủ đ.ã m.ấ.t

Xúc động trước tình yêu thương của chú chó đen dành cho cậu chủ nhỏ của mình, nhiều người đã góp tiền lại xây một mái che trên mộ cho chú có chỗ trú mưa nắng.


Cách đây không lâu, câu chuyện về chú chó đen nằm trên mộ chủ ròng rã 3 năm trời không rời đi nửa bước do một tài khoản facebook chia sẻ đã làm xôn xao mạng xã hội. Bài viết có chủ đề “Giống chó đen tuyền và đốm lưỡi thật sự rất khôn và trung thành” đã thu hút nhiều sự chú ý.

Theo chia sẻ của người này, suốt 3 năm qua, kể từ khi cậu chủ nhỏ tên Kiệt qua đời do đuối nước, chú chú đen tuyền tên Mino lúc nào cũng túc trực nằm trên mộ của chủ. Dù ngày nắng hay mưa, dù bị đuổi, bị cấm cản, Mino cũng không rời khỏi ngôi mộ.

3 năm nằm trên mộ cậu chủ đã mất, chú chó đã đợi được điều diệu kỳ

3 năm nằm trên mộ cậu chủ đã mất, chú chó đã đợi được điều diệu kỳ

3 năm nằm trên mộ cậu chủ đã mất, chú chó đã đợi được điều diệu kỳ
3 năm nằm trên mộ cậu chủ đã mất, chú chó đã đợi được điều diệu kỳ
Được biết, chú chó được gia đình cậu bé xấu số xin về nuôi từ khi cậu bé mới 2 tuổi. Từ khi được mang về, Mino lúc nào cũng quấn quýt bên cậu chủ không rời. Mặc dù nhà bà Út (bà của Kiệt) nhiều cháu thế nhưng chú chó chỉ tỏ ra thân thiết và thường xuyên chơi đùa với mỗi bé Kiệt.

Kể từ khi Kiệt mất do đuối nước, chú chó Mino lúc nào cũng túc trực bên mộ của cậu, dù làm cách nào nó cũng không chịu vào nhà. Có hôm trời nắng gay gắt hoặc mưa to thật to chú chó mới lánh tạm nhưng sau đó lại trở ra và nằm suốt ở mộ. Đặc biệt, hễ nhà cho đồ ăn hoặc bánh trái gì chú chó cũng tha ra mộ.

3 năm nằm trên mộ cậu chủ đã mất, chú chó đã đợi được điều diệu kỳ

3 năm nằm trên mộ cậu chủ đã mất, chú chó đã đợi được điều diệu kỳ
Sau khi câu chuyện về chú chó trung thành được chia sẻ trên mạng xã hội, rất nhiều người đã bày tỏ sự nể phục với tấm lòng trung thành tuyệt đối của Mino. Cảm thương cho chú chó phải đội mưa nắng, nhiều mạnh thường quân đã gom góp tiền dựng mái che cho phần mộ của cháu bà Út để chú chó nằm được thoải mái.

Từ khi có mái che, Mino lại càng gắn bó hơn với mộ cậu chủ. Chú chó chỉ vào nhà lúc ăn cơm còn lại mưa hay nắng cũng chỉ nằm ngoài mộ và duy trì thói quen tha bánh trái ra mộ như muốn chia sẻ với cậu chủ nhỏ của mình.

3 năm nằm trên mộ cậu chủ đã mất, chú chó đã đợi được điều diệu kỳ

3 năm nằm trên mộ cậu chủ đã mất, chú chó đã đợi được điều diệu kỳ

3 năm nằm trên mộ cậu chủ đã mất, chú chó đã đợi được điều diệu kỳ
3 năm nằm trên mộ cậu chủ đã mất, chú chó đã đợi được điều diệu kỳ
Phương Dung, theo Khỏe và đẹp

Xem thêm: Hiến tạng con trai cứu 6 người, bà mẹ Lâm Đồng bị xa lánh

3 – 4 năm đầu sau khi bà hiến tạng đứa con vắn số, bà Mừng sống trong nước mắt. Bà đau đớn vì bị hàm oan, mang tiếng sống trên xác con…


“Con tôi còn sống mãi”

Giữa sân trải đầy nắng vàng, bà Vũ Thị Mừng (62 tuổi, ngụ xã Lộc An, huyện Bảo Lâm, tỉnh Lâm Đồng) chậm rãi phơi những trái cà phê chín đỏ. Chốc chốc, bà lại đưa mắt, nhìn về phía di ảnh của người con trai vắn số.

Bà nói: “Thời điểm tôi ký tên đồng ý hiến tạng nó, Trần Vũ Minh Quang trở thành người đầu tiên hiến đa tạng ở tỉnh Lâm Đồng. Quang cũng là trường hợp người hiến nhiều phần nội tạng, cứu sống được nhiều người nhất tại Việt Nam. Đã gần 6 năm rồi mà mỗi lần nhắc lại, nước mắt tôi cứ trào ra”.

Thế rồi bà kể, năm 2015, “tai họa đua nhau” ập xuống gia đình bà. Chồng vừa mất được 7 tháng, bà lại bàng hoàng nhận tin con trai lớn gặp nạn nơi quê người. Giữa cái lạnh run người của núi rừng Tây Nguyên, bà vớ vội cái áo, gọi con chở mình bằng xe máy xuống Bình Dương.

Hiến tạng con trai cứu 6 người, bà mẹ Lâm Đồng bị xa lánh

Hiến tạng con trai cứu 6 người, bà mẹ Lâm Đồng bị xa lánh

Bà Mừng lặng lẽ phơi cà phê. Bà thường làm công việc này sau ngày đứa con trai lớn bị tai nạn, qua đời. (Ảnh: Nguyễn Sơn).

“6h sáng, tôi đến bệnh viện Bình Dương. Bác sĩ dẫn tôi vào gặp nó. Nó nằm bất động, hôn mê sâu. Tôi nhào tới, nắm đôi bàn tay lạnh ngắt của nó gào khóc. Có lẽ nó vẫn cảm nhận được tôi, nước mắt nó tuôn ra khóe mắt”, bà Mừng kể trong nước mắt.

Bà xin chuyển con lên bệnh viện Chợ Rẫy với hy vọng có thể níu với sự sống cho con. Thế nhưng, phép màu đã không xảy ra. Bác sĩ ngậm ngùi thông báo với bà, Quang chết não, không thể qua khỏi. Mất con, bà đổ sụp, úp mặt vào 2 tay khóc rưng rức.

Bà kể: “Thế rồi bác sỹ và nhân viên của đơn vị Điều phối ghép các bộ phận cơ thể người bệnh viện Chợ Rẫy đến gặp tôi chia buồn. Họ vận động tôi ký tên hiến tạng Quang để cứu sống người khác. Tôi bần thần như người mất hồn, không nói được gì cả”.

Khi định thần lại, bà mới bắt đầu suy nghĩ về những điều các bác sĩ nói. Bà nói, lúc vào thăm Quang, cơ thể anh vẫn ấm, hồng hào như đang ngủ. Bất giác bà nghĩ đến người thân của các bệnh nhân hiểm nghèo, chờ được ghép tạng.

Hiến tạng con trai cứu 6 người, bà mẹ Lâm Đồng bị xa lánh

Hiến tạng con trai cứu 6 người, bà mẹ Lâm Đồng bị xa lánh

Bà Mừng kể lại quyết định khó khăn hiến tạng đứa con chết não trong nước mắt. (Ảnh: Nguyễn Sơn).

“Họ cũng sẽ như tôi, đau đớn nhìn người thân mình ra đi trong bất lực nếu con em họ không có tạng để ghép. Ai lại không ham sống, tại sao tôi không tạo điều kiện cho họ. Nếu hiến xác Quang, dù con tôi đã mất, nhưng một phần cơ thể của nó sẽ vẫn sống ở đâu đó trên cõi đời này. Như vậy, con tôi còn sống mãi”, bà chia sẻ.

Bà thông báo ý định hiến xác con, các em của Quang không đồng ý. Một số người bên nội Quang cũng kịch liệt phản đối. Bà kể: “Họ nói từ xưa đến nay, chết phải toàn thây. Giờ nó đang lành lặn như thế sao lại đem nó đi cho người ta mổ xẻ”.

Người đời xa lánh, nói xấu đủ điều

Cuối cùng, quyết định đầy nhân đạo của bà cũng được gia đình thấu hiểu, cảm thông. Người thân Quang đồng ý với quyết định hiến xác con của bà Mừng. Thế mà khi được thông báo đến gặp con lần cuối trước khi con lên bàn mổ, bà lại rơi vào tình trạng hoảng loạn tinh thần.

Bà chạy lòng vòng trong bệnh viện để tìm con dù trước đó, bà đã ở nhiều ngày trong căn phòng con bà nằm. Bà cứ chạy như người không hồn cho đến khi có người dẫn đến gặp mặt con lần cuối.

“Khi gặp được Quang, tôi vẫn thấy nó như đang ngủ. Tôi biết bác sĩ đã dùng thuốc, nhưng không hiểu sao lúc đó tôi lại không chấp nhận được việc con tôi đã chết. Tôi không muốn hiến xác con. Nội tâm tôi đấu tranh kịch liệt cùng nhiều nỗi đau xằng xé”, bà Mừng kể thêm.

Hiến tạng con trai cứu 6 người, bà mẹ Lâm Đồng bị xa lánh

Hiến tạng con trai cứu 6 người, bà mẹ Lâm Đồng bị xa lánh

Bà nói, suy nghĩ “chết phải toàn thây” trong xã hội còn rất nặng nề nên việc hiến tạng trở nên khó khăn. (Ảnh: Nguyễn Sơn).

Cuối cùng, bà cũng vượt qua những nỗi đau, ký tên đồng ý hiến tạng đứa con trai vắn số. Bà bùi ngùi nhận thông báo của bệnh viện là tim, gan của anh Quang vượt hơn 2.000km từ bệnh viện Chợ Rẫy đến bệnh viện Việt Đức (Hà Nội) cứu sống 2 bệnh nhân.

Hai giác mạc, hai quả thận cũng được cấy ghép cho các bệnh nhân ở TP.HCM. Tất cả người nhận đều hồi phục sức khỏe rất nhanh. Đến lúc này, tâm hồn bà bỗng nhiên nhẹ nhõm. Bà vui vì quyết định của mình đã cứu được nhiều người.

Bà Mừng chia sẻ: “Sau khi Quang cho tạng, tôi hỏa thiêu cháu rồi lấy tro cốt về gửi trong chùa. Tôi không thực hiện lễ tang, không mai táng cháu. Tôi luôn nghĩ Quang còn sống và sống trong cơ thể của một người nào đó ở cõi đời này”.

Thế nhưng, khi trở về nhà, việc hiến xác con cứu 6 người lại khiến bà đau đớn. Không thấu hiểu hành động đầy nhân văn của bà, người dân địa phương cho rằng, vì hoàn cảnh khó khăn, bà nhẫn tâm bán nội tạng con để sống.

“Đi đâu họ cũng xầm xì nói tôi là người tàn nhẫn, bán nội tạng con để lấy tiền ăn. Có người nói, tôi không thương con, làm trái với truyền thống chết phải toàn thây, không ma chay cho đủ lễ, làm như thế con tôi không siêu thoát… Không ít người xa lánh, thậm chí ghét bỏ tôi”, bà Mừng kể.

Hiến tạng con trai cứu 6 người, bà mẹ Lâm Đồng bị xa lánh

Hiến tạng con trai cứu 6 người, bà mẹ Lâm Đồng bị xa lánh

Suốt những năm đầu hiến xác con, bà Mừng không dám ra khỏi nhà vì bị hàng xóm nói xấu đủ điều. (Ảnh: Nguyễn Sơn).

Bà nói, 3 – 4 năm đầu sau khi bà hiến tạng đứa con vắn số, bà sống trong nước mắt. Bà đau đớn vì bị hàm oan, mang tiếng sống trên xác con. Ra đường, bà mệt mỏi với những ánh mắt soi mói, cái cười khinh bỉ, lời bàn tán xầm xì…

Bà chia sẻ: “Tôi cố giải thích nhưng càng nói họ càng không tin. Cái suy nghĩ cổ hũ chết phải toàn thây còn bám rất chắc trong tư duy người dân. Sau này, khi báo đài thông tin về thủ tục hiến tạng, người ta mới tin tôi không bán xác con và hiểu hơn việc làm của tôi. Bây giờ, không còn nhiều người hiểu lầm tôi nữa”.

Ghi nhận việc làm nhân văn của bà Mừng, ngày 13/11, trung tâm Điều phối Quốc gia về ghép bộ phận cơ thể người và sở Y tế tỉnh Lâm Đồng đã đến thăm hỏi gia đình bà. Tại đây, ông Cao Tiến Sỹ, Trưởng phòng Hợp tác Quốc tế – Khoa học và Đào tạo trung tâm Điều phối Quốc gia về ghép bộ phận cơ thể người thay mặt trung tâm và những người được hiến tạng gửi lời cảm ơn gia đình bà.

Gặp lại “con” trong cư thể người khác

Bà Vũ Thị Mừng cho biết, cách đây không lâu, bà gặp 2 trong số 6 người được ghép tạng từ con trai bà. “Tôi gặp bác nhận gan và cháu nhận tim của Quang. Bác nhận gan vẫn thường cùng gia đình từ Bắc vào Nam thăm gia đình tôi”.

“Trong một dịp đặc biệt, tôi có ra Bắc và được gặp cháu nhận tim. Cháu ấy nói mình là trụ cột của gia đình với 3 đứa con nhỏ. Nếu không có tim của Quang, có lẽ cháu đã không qua khỏi. Lúc này ôm tôi, tôi cảm nhận như được gặp lại con trong cơ thể người khác. Hạnh phúc lắm”.

Theo Nguyễn Sơn/ Vietnamnet

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *